Sẽ không cần quá nhiều lý do để giải thích cho một đáp án được phần lớn người lựa chọn như thế, phải không?
Những lao lý “trời ơi đất hỡi” của trường học.
Những kì thi sát hạch, thi tuyển, học sinh giỏi, tài năng,... nơi điểm số được đánh giá cao và kẻ thua cuộc trở thành cái tên bị lu mờ.
Những giờ học tẻ ngắt không che giấu nổi những gương mặt gà gật.
Những giây phút lao đầu vào học mà chẳng biết tại sao mình phải học, mình làm tất cả những điều này là vì cái gì.
nhanh chóng, "Học" như một guồng quay định sẵn, ta phải lao theo. Không thể phản kháng. Cũng không làm khác được.
Tôi thường đến lớp học trong tình trạng uể oải hết mức có thể. Tôi nghe giảng lõm bõm do ban đêm trước thức khuya để làm đề ôn thi, đề luyện tập. Tôi gật gù, mắt không mở nổi dù rất cố gắng. Tôi lôi máy ghi âm trong cặp ra lưu lại lời thầy giảng. Nhưng quá nhiều sách cần đọc, rất nhiều bài tập cần làm cho xong. Thế là đống file ghi âm bị bỏ xó, vô dụng.
Xem chi tiết về >>> bán buôn đồ dùng học tập
Tôi vượt qua những kì thi, với sự hững hờ, không hơn. Tôi nghĩ mình đủ kỹ năng để đạt điểm “QUA” của các môn học. Không quá cao, không quá thấp. Cảm giác sống và đi học hơi nhàng nhàng. Khá tệ.
Nhưng tôi chỉ thực sự ý thức rõ ràng về điều ấy khi một sáng tỉnh dậy, tôi có cảm giác như mình đang sống ở lưng chừng của một đoạn đường nào đó. Mờ nhạt. Không có chí tiến thủ. Không có mục đích sống. Chẳng tiến chẳng lùi. Chỉ là lưng chừng. Một quãng nào đó không thể gọi tên.
Tôi nhìn ra rặng hoa giấy ngoài ban công, mọc ngược từ tầng ba rơi xuống. Đến những tán hoa giấy, còn biết phương hướng để sản xuất, trổ hoa, vươn lên hay thả xuống. Còn tôi, tôi về đâu.
Tìm hiểu thêm về >>> bán buôn văn phòng phẩm
Tôi có ước mơ. Ước mơ của tôi là được biến thành một nhà báo. Nhưng tôi đã làm gì để ước mơ của mình trở thành hiện thực. Không gì cả.
Tôi cứ nghĩ một nhà báo sẽ chẳng cần đến toán học đâu. Nhưng toán học đâu chỉ là con số mà còn là cách tư duy. Một khi cách suy nghĩ không chính xác và logic, bài viết sẽ trật khỏi đường ray ý nghĩ đó thuở đầu.
Tôi cứ nghĩ một nhà báo sẽ chẳng cần đến mấy môn địa lý lịch sử khô khan kia đâu. Nhưng bài viết “mờ mờ” về mảng thông tin cậy như sơ đẳn ấy, chẳng khác nào một cột mốc ghi lại sự thất bại của người cầm bút.
Tôi cứ nghĩ một nhà báo thì cần chi chuyện học lý hóa. Nhưng nhà báo phải biết xông xáo vào mọi mặt trận. Bó tay trước lĩnh vực dính tới lý hóa, chẳng phải tôi tệ lắm sao.
Tôi giữ cuốn sách Toán trước ngực, nhìn ra khoảng trời màu sáng. Nghĩ về tương lai của chính mình. Tôi biết đi học chẳng phải điều nhanh chóng. Nhưng tôi cần tiếp theo. Không phải bởi điều khoản, bởi hệ thống giao dục. Mà bởi, nó cần cho tôi.
Cần có nó để tôi biết mình sẽ có đủ kiến thức và khả năng cho con đường sắp tới của mình. Cái sự học, thỉnh thoảng, là để quên. Quên để rồi nhớ và khắc sâu nhiều lần những gì đã học.
Tham khảo thêm về >>> đồ dùng học tập giá sỉ
Tôi kéo khung cửa sổ, mở sách và khởi đầu đọc tiếp những chữ của trang sau. Mọi thứ sẽ bắt đầu như thế. Luôn luôn.